Phân Tích Vẻ Đẹp Cổ Điển Là Gì, Phân Tích Nét Đẹp Cổ Điển Và Hiện Đại

* Vẻ đẹp cổ điển được hiểu là vẻ đẹp đã trở thành chuẩn mực của văn học trung đại. Biểu hiện:

+ Cảm hứng đặc biệt về thiên nhiên

Bạn đang xem: Cổ điển trong văn học là gì

+ Tả thiên nhiên một cách sâu sắc, không miêu tả nhiều chi tiết để hút hồn cảnh vật

* Nói một bài thơ hiện đại mang vẻ đẹp cổ điển có nghĩa là bài thơ này gợi cho chúng ta vẻ đẹp của thơ cổ về ngôn từ, ngôn từ, ngôn từ và từ ngữ. Tả cảnh (bằng dấu câu), tả tình (tả cảnh hữu tình) …

2.2 Quy tắc của cái đẹp hiện đại cũng giống như quy luật của thơ cổ, mặc dù chúng vẫn kế thừa cái hay của thơ cổ. Bạn đang đánh giá: Vẻ đẹp cổ điển là gì

Vui lòng giúp mọi người biết câu trả lời này?

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarsend Cancel Login Query Details

Xem thêm: Đầu số 087 là mạng gì? Ý nghĩa của đầu số 087? Có phải số tài lộc? – Thegioididong.com

Xu Nia là một nhà thơ nổi tiếng trong giới thơ ca cả nước, ông có nhiều tác phẩm tiêu biểu và có nhiều đóng góp cho Phong trào thơ mới. “Tráng giang” là một trong những bài thơ nổi tiếng và tiêu biểu nhất của ông. “Zhuang Jiang” được trích từ cuốn sách “Holy Fire” viết trước Cách mạng tháng Tám. Bài thơ này có một phong cách nghệ thuật độc đáo và là một bức tranh tuyệt đẹp kết hợp giữa nét cổ điển và hiện đại.

Hãy phân tích những phẩm chất cổ điển và hiện đại của bài thơ để từ đó thấy được cái tên của bài thơ. Chữ trang giang cổ kính, tao nhã, có nguồn gốc từ tiếng Hán và tiếng Việt, gợi nhớ đến bài thơ Đường thi xưa. Nhưng nếu các thi nhân xưa đến với thiên nhiên để tìm sự đồng cảm, thì thi sĩ hiện đại Hồ Nghị lại gần kề, đứng trước “Đông Giang”, bày tỏ nỗi niềm trăn trở, xót xa cho kiếp người cô đơn nhỏ bé. Đây là một tâm hồn rất hiện đại, từ đó ta mới thấy được sức hấp dẫn của bài thơ này.

Phần 1:

Sóng buồn, thuyền xuôi. Thuyền về quê, trăm đường sầu, vài hàng cành tàn.

Hai chữ “điệp” và “song hành” trong hai câu đầu là kinh điển của thơ Đường. Giữa mênh mông sóng nước là hình ảnh “con thuyền trên mui”. Thuyền và nước thường đi đôi với nhau, nhưng “thuyền sang nước” ở đây nghe thật buồn. Khổ thơ cuối Vài Dòng Kẻ Cho Ta thấy nỗi cô đơn lạc lõng giữa vũ trụ bao la. Vẻ đẹp cổ điển của khổ thơ chính là nét vẽ độc đáo của tác giả, một vài nét vẽ giản dị đã gợi lên cái hồn của vạn vật. Nhưng xa hơn nữa, chúng ta còn thấy được vẻ đẹp hiện đại. Hình ảnh “khúc gỗ trên cành chết” thể hiện ý chính của toàn đoạn và bộc lộ tâm hồn cô đơn của tác giả trữ tình.

Đoạn tiếp theo

Từ ngữ được tác giả sử dụng hàm ý “lười biếng”, “mát mắt”, “cao chót vót” và cách sử dụng hình ảnh đối lập “nắng lên trời”, “sông dài trời rộng” là những kỹ thuật nghệ thuật trong thơ cổ Vẻ đẹp cổ điển Nó cũng xuất hiện trong những vần thơ quen thuộc như dòng sông và bầu trời, nhưng kiếp người cô đơn, buồn tủi. Cái mới lạ ở đây là chuyển cảm nhận của tác giả về “chiều tà”, “chiều sâu” qua cách thể hiện bằng hình ảnh, gợi sự mở rộng của thời gian và không gian, thấy rõ hơn nỗi cô đơn, tầm thường của con người. Xem thêm: Người âm mơ thấy gì ở cõi âm?

Phần 3:

Xem thêm: Thanh toán TT là gì? Quy trình làm thanh toán bằng điện chuyển tiền T/T

Bạn đi đến đâu, có hàng và hàng, không có thuyền. Không đòi hỏi một chút thân tình, bờ xanh êm ả gặp bãi cát vàng.

“beo” là một hình ảnh ẩn dụ thường gặp để chỉ kiếp người trôi nổi trong thơ ca cổ điển. Ở đây, bèo tấm không chỉ có một cánh, mà có cả “hàng” áp đảo. Khung cảnh ở đây thật ảm đạm. Cụm từ cấu trúc “không … không” nhấn mạnh điều này. Trong không gian rộng lớn đến rợn người, chiếc giường như một con lợn vô hồn, chỉ có “bờ xanh lặng yên gặp bãi cát vàng”.

Vẻ đẹp cổ điển và hiện đại được thể hiện trong phần cuối cùng:

Những đám mây xếp tầng đè lên những ngọn núi màu bạc, và những con chim sải cánh: bóng tối của hoàng hôn. Lòng quê thủy chung dịu dàng, hoàng hôn không khói nhớ quê da diết.

“Mây cao vượt qua núi bạc” được lấy cảm hứng từ bài thơ “Núi xa vượt qua mây” của bộ tứ Gu Yang. Phong cách miêu tả và từ “layer” thể hiện một cách sinh động hình ảnh của Shanyun. Ở đây tác giả khéo léo sử dụng động từ “vắt vẻo” khiến từng tầng mây như đang chuyển động. Hình ảnh này rất độc đáo và mang tính thẩm mỹ hiện đại. Trong câu thơ dưới đây, “Con chim nghiêng cánh trong bóng chiều tà”. Những hình ảnh “Cánh thiền”, “Bóng trưa” cũng là những hình ảnh quen thuộc trong thơ ca cổ điển. Câu này miêu tả không gian nhưng bắt lấy thời gian. Giữa khung cảnh ấy là một tâm hồn rất hiện đại:

Mặt nước không khói trong hoàng hôn, lòng tôi lâng lâng, nhớ nhà quá

“squishy” là một từ ghép độc đáo gần huy mà chưa ai sử dụng trước đây. Đi đôi với cụm từ “đất nước tuyệt vời”, lòng “đất nước” càng thêm hiu quạnh. Trong khổ thơ cuối cùng của bài thơ, tác giả đã lấy cảm hứng từ câu thơ tứ tuyệt “yên bình giang hồ thương sầu”. Nhưng ở đây tác giả không cần “khói hoàng hôn” vẫn “nhớ nhà” vì nỗi nhớ ấy luôn thường trực trong tâm trí. Sự khác biệt này tạo cho bài thơ một thẩm mỹ hiện đại. Xem Thêm: Xem Bói Chuột ChũiNgoài ra, bài thơ “Tráng giang” mang vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại, thể hiện ở thể loại và phong cách thơ mà tác giả sử dụng. Thể loại thơ ở đây là thơ bảy chữ với nhịp điệu tương phản mượt mà. Tuy nhiên, “trang giang” cũng rất mới lạ khi thể hiện tình cảm cá nhân

“Trang giang” là một bức tranh phong cảnh và một bài hát về tâm hồn. Chất thơ của bài thơ này nằm ở vẻ đẹp cổ điển và hiện đại luôn hòa quyện vào nhau. Vẻ đẹp của bài thơ này sẽ mãi đi vào lòng người, từ vẻ đẹp ấy ta thấy được một lòng yêu nước tiềm ẩn, một thể loại thơ sáng giá.

Xem thêm: Con ngoan, mẹ thảnh thơi nhờ phương pháp nuôi con EASY

Viết một bình luận